Mình có một ông bố không hẳn là giàu có nhưng ông rất phong lưu ăn chơi hưởng thụ cuộc sống đủ vẻ say sưa lắm

Mình có một ông bố không hẳn là giàu có, nhưng ông rất phong lưu, ăn chơi hưởng thụ cuộc sống đủ vẻ, say sưa lắm ?
Chưa bao giờ 3 chị em phải thèm khát cái gì. Chỉ cần nói với bố. Bố sẵn sàng cho ăn đến chán ứ lên, đến phát sợ cũng được, để không bao giờ phải thèm nữa.
Vào lớp 1 phát, bắt đầu được bố cho tiền quà vặt hàng ngày. Bố bảo, tiêu tiền cho quen đi, cảm thấy việc tiêu tiền rất bình thường thoải mái thì sau mới sướng được. Chứ cứ bo bo giữ tiền thì khổ cả đời.
Bà già, vốn tính thu vén, thấy mình xả láng thì sốt ruột: con này tiêu hoang quá.
Ông già bảo: kệ nó. Nó tiêu nhiều thì nó khắc phải tìm cách kiếm ra mà tiêu.
Hơ hơ, thế là mình thành một đứa trông thì ngơ ngơ nhưng lại rất chí thú khi mình đã thích một cái gì đấy. Đã thích, thì tìm đủ cách để mua cho được. Dốc túi, không quan tâm giá, không biết sợ.
Kết quả, là mình chả bao giờ còn tiền, nhưng nhà mình có tất cả những món đồ chơi mình thích: từ cây piano, bộ dàn hi-end, đầu đĩa than với chồng đĩa mình mất công vác từ Úc về, bộ đồ nghề làm da chạm trổ, la liệt đồ bếp núc, làm bánh… cho đến những thứ tự tay chế ra chả mất xu nào!
Có điều, tất cả giờ đều phủ bụi ?
Chú thích ảnh: Tình yêu khi đủ độ chín ?

2 Comments

Add a Comment

Your email address will not be published. Required fields are marked *